Dũng mãnh, rất dũng mãnh, hắn quả thực vô cùng dũng mãnh.
Đám đông lề mề phía sau chỉ biết trơ mắt nhìn Triệu tri phủ mặc giáp trụ hoa lệ, tay giơ cao thanh trường kiếm khảm bảo thạch, khí thế lẫm liệt, nghĩa chẳng từ nan, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, từng bước từng bước xông về phía cửa thành Gia Hưng.
Một thước, hai thước, ba thước...
Tuy Triệu tri phủ đã thở hồng hộc, bước chân loạng choạng, nhưng hắn vẫn kiên định không dời, lao thẳng về phía cửa thành.




